"Đi chết đi?" Phí Hữu Lượng thầm thắc mắc. Rõ ràng gã chỉ hỏi tên người vợ tương lai của mình một cách hết sức bình thường, sao lại lòi ra ba chữ này?
Hai chuyện này chẳng liên quan gì đến nhau. Hơn nữa, gã cũng làm đúng chuẩn theo luật chơi Bút Tiên, không hề phạm phải điều kiêng kỵ nào, làm sao mà chọc giận Bút Tiên được chứ.
Gã trầm ngâm suy nghĩ một lát, trong lòng lập tức có đáp án —— Đây chắc chắn là mánh khóe do ông chủ nhà ma sắp đặt từ trước, bất kể khách hỏi câu gì thì cũng sẽ hiện ra ba chữ này.
Phí Hữu Lượng cảm thấy mình đã nhìn thấu mọi toan tính của ông chủ nhà ma, trong đầu dần nảy sinh suy nghĩ: "Thì ra cũng chỉ đến thế mà thôi".
"Cách ba chữ này xuất hiện rất khéo léo, tạm thời anh chưa nhìn ra nguyên lý, chỉ có điều ông chủ nhà ma đã quá cố tình nhấn mạnh vào nỗi sợ hãi mà bỏ qua tính hợp lý." Gã phân tích đâu ra đấy: "Nếu đổi lại là du khách khác, trong lúc hoảng loạn rất có thể họ sẽ làm gián đoạn trò Bút Tiên, hoặc vô tình phạm phải điều cấm kỵ. Lúc này ba chữ kia hiện ra trên giấy sẽ đánh trúng đòn tâm lý ám thị, khiến họ tưởng Bút Tiên hiển linh thật rồi sinh ra sợ hãi. Nhưng đáng tiếc hôm nay hắn lại đụng phải chúng ta, mọi bước đều chuẩn xác không một vết xước, vậy mà câu trả lời trên giấy lại chẳng ăn nhập gì với câu hỏi của anh. Thế mới thấy, Bút Tiên cũng chỉ là một chiêu trò hù dọa rẻ tiền mà thôi."
Thao thao bất tuyệt một hồi, Phí Hữu Lượng chợt nhận ra Chu Giai Ninh nãy giờ không hề đáp lời, cứ như thể trong phòng chỉ có mỗi mình gã vậy.
"Tiểu Chu? Sao tay chú mày lạnh toát thế?" Gã ngẩng đầu lên, liền thấy Chu Giai Ninh đang đờ đẫn nhìn chằm chằm ra sau lưng mình, miệng há hốc, ngũ quan vặn vẹo vì sợ hãi.
"Chú mày nhìn cái gì đấy?"
Biểu cảm lúc này của Chu Giai Ninh trông khá đáng sợ. Cậu ta như thể không nghe thấy lời Phí Hữu Lượng, toàn thân run lẩy bẩy, giống hệt như cây bút bi chằng chịt vết nứt trong tay, càng lúc run càng dữ dội.
Trong lòng Phí Hữu Lượng trào dâng một dự cảm chẳng lành. Gã cũng nhận ra bầu không khí trong phòng ký túc xá nữ có gì đó sai sai, dường như vừa xuất hiện thêm một luồng áp lực đè nén khó tả so với lúc nãy. Mà nguồn gốc của luồng áp lực này... hình như nằm ngay sau lưng gã.
Gã muốn quay đầu lại, nhưng lưng cứ như bị thứ gì đó đè chặt, từng thớ cơ trên người đều trở nên cứng đờ.
Chuyện quái gì thế này? Nguyên lý nào đây?
Hàng loạt câu hỏi xẹt qua tâm trí, cái cảm giác muốn nhìn mà không thể quay lại nhìn được khiến gã sắp phát điên.
"Tiểu Chu đã thấy cái gì? Rốt cuộc sau lưng mình có cái quái gì?!"
Cảm giác âm u lạnh lẽo lan tỏa khắp toàn thân, cơ thể như bị ném thẳng vào hầm băng. Phí Hữu Lượng rùng mình ớn lạnh, trên da gã bắt đầu nổi lên từng mảng bầm tím, hệt như đang có vô số bàn tay vô hình siết chặt lấy gã.
Gã cảm thấy thứ sau lưng dường như đang muốn chen chúc, chui tọt vào trong cơ thể mình. Tệ hơn nữa là có một luồng khí lạnh đang từ từ đè xuống bờ vai gã, mỗi lúc một nặng trĩu!
Lúc này, Chu Giai Ninh ngồi đối diện cuối cùng cũng đạt tới giới hạn chịu đựng, cậu ta dồn hết sức bình sinh, gào lên một câu: "Trên lưng anh có người!"
"Trên lưng?"
"Trên lưng có người" và "Sau lưng có người" là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Một đằng là bò úp sấp trên lưng, một đằng là đứng ở phía sau.
Não bộ của Phí Hữu Lượng vẫn còn đang theo bản năng suy nghĩ phân tích, thì Chu Giai Ninh trước mặt đã bật phắt dậy, hất văng tay gã ra rồi cắm đầu chạy thục mạng ra ngoài cửa!
Chu Giai Ninh bỏ chạy cực kỳ dứt khoát, không một chút do dự.
Bị đồng đội bỏ rơi, Phí Hữu Lượng vẫn ngồi ngây ngốc trên mặt đất. Cây bút quấn đầy băng dính dường như đã mọc rễ dính chặt vào tay gã, vung vẩy thế nào cũng không văng ra được.Cánh tay cứng đờ, gã hoàn toàn không hề nhúc nhích, thế nhưng đầu bút lại tự động vạch từng nét trên tờ giấy trắng.
"Đi chết đi! Đi chết đi! Đi chết đi!"
Từng dòng chữ màu đỏ ngoằn ngoèo gớm ghiếc hiện ra trên mặt giấy. Chu Giai Ninh đã bỏ chạy, người cầm bút giờ chỉ còn lại một mình Phí Hữu Lượng. Gã biết rất rõ tay mình từ đầu đến cuối không hề nhúc nhích, những chữ này là do một thứ khác đang có mặt ở đây viết ra.
Ngay cả đến lúc này, Phí Hữu Lượng vẫn ôm tâm lý ăn may. Gã thích tìm kiếm cảm giác kích thích chính vì chưa từng tin trên đời này có ma quỷ, gã luôn tự vỗ ngực xưng mình là một kẻ tuyệt đối lý trí.
"Thứ Tiểu Chu nhìn thấy có lẽ là hình chiếu 3D. Ghế được xếp thành hàng, vị trí khách chơi trò Bút Tiên là cố định, chỉ cần lắp đặt thiết bị ở góc tương ứng là có thể tạo ra hiệu ứng tương tự. Nguyên lý chắc chắn là vậy rồi, nhưng tại sao cơ thể mình lại run rẩy thế này?" Gã thừa nhận mình đã coi thường cây bút bi cũ nát này, coi thường cả ngôi nhà ma. Nếu cho gã cơ hội chọn lại, gã tuyệt đối sẽ không liều lĩnh mò vào tham quan như thế.
Cảm giác lạnh toát sau lưng vẫn đang lan rộng. Cây bút trong tay Phí Hữu Lượng sau một hồi điên cuồng viết lách, cuối cùng cũng không chịu nổi gánh nặng, lớp băng dính bung ra, thân bút lại gãy gập thêm lần nữa.
Nửa trên của thân bút rụng xuống, lúc này trên mặt giấy vừa vặn viết xong một chữ "chết".
"Kết thúc rồi sao?" Cánh tay dần lấy lại được quyền kiểm soát, mãi tới lúc này Phí Hữu Lượng mới dám thở phào một hơi.
Cơ bắp vẫn còn hơi cứng đờ, gã muốn cử động cơ thể, nhưng lại phát hiện hai vai nặng trĩu, hoàn toàn không thể nhúc nhích nổi!
Gã cứ ngỡ mình đã vượt qua được trò chơi Bút Tiên, nhưng thực ra trải nghiệm kinh hồn bạt vía này mới chỉ vừa bắt đầu.
"Tại sao vẫn không cử động được?" Cố gắng vặn vẹo cổ, Phí Hữu Lượng ngoái nhìn ra sau lưng.
Mắt nheo lại thành một đường chỉ, gã đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi ngoái lại thì phát hiện phía sau mình chẳng có thứ gì cả.
"Chỉ là sợ bóng sợ gió thôi sao? Nhưng tại sao Tiểu Chu lại có phản ứng thái quá như thế? Cậu ta đã nhìn thấy cái gì?"
Não bộ của Phí Hữu Lượng điên cuồng hoạt động, trong lúc đó, bờ vai gã lại càng lúc càng trĩu nặng, cứ như thể đang bị thứ gì đó giẫm lên.
"Bờ vai? Giẫm lên?"
Một hình ảnh lóe lên trong đầu, Phí Hữu Lượng dường như nghĩ ra điều gì đó, chầm chậm ngẩng đầu lên.
Mái tóc đen xõa rượi, khuôn mặt sưng phồng vì ngạt thở, đôi mắt lồi hẳn ra ngoài, lộ rõ vẻ tức giận không rõ nguyên do.
Ngay trên đầu vai của Phí Hữu Lượng, có một người phụ nữ treo cổ đang đứng sừng sững!
Miệng há hốc nhưng không tài nào phát ra được bất kỳ âm thanh nào, từng sợi lông tơ trên người đều dựng ngược cả lên, chiếc kính xộc xệch lệch hẳn sang một bên sống mũi. Phí Hữu Lượng cảm thấy ngay khoảnh khắc đó, trái tim gã đã ngừng đập.
"Tôi..."
Lời phía sau còn chưa kịp thốt ra, đồng tử của gã đã bắt đầu dại đi, cơ thể nghiêng sang một bên rồi mềm oặt ngã gục xuống sàn.
...
Trần Ca cố tình đứng đợi bên ngoài vài phút mới bước vào bối cảnh trường trung học Mộ Dương, hắn muốn đi lệch thời gian với hai vị khách tham quan kia.
"Mãi chẳng nghe thấy tiếng la hét nào, hai gã này cũng cừ thật đấy, xem ra mình phải nghiêm túc rồi." Đeo chiếc mặt nạ da người lên, Trần Ca đi vào phòng học cuối cùng trước, đặt chiếc hộp giấy đựng hai mươi tư tấm thẻ học sinh lên bục giảng: "Bàn ghế bị xô đổ, xem ra họ đã từng vào đây và chạm trán với thứ gì đó rồi."
Rốt cuộc hai người kia đã gặp phải chuyện gì thì Trần Ca cũng chịu, bối cảnh này hắn vẫn chưa khám phá tường tận được.
Kê lại đống bàn ghế xiêu vẹo về chỗ cũ, nhét mớ giấy vụn cùng sách giáo khoa rơi vương vãi trên sàn vào lại ngăn bàn. Vừa làm xong những việc này, Trần Ca bỗng nghe thấy từ ngã rẽ phía trước truyền đến tiếng bước chân dồn dập, có ai đó đang chạy thục mạng trên hành lang."Sẽ là ai thế nhỉ?" Hắn khoác chiếc áo bác sĩ dính đầy máu tươi, đeo chiếc mặt nạ da người được ghép lại từ vô số khuôn mặt, chầm chậm bước ra khỏi phòng học.



